Bài học Lãnh đạo từ Abraham Lincoln: Nghiên cứu của một nhà sử học Harvard

Bài học Lãnh đạo từ Abraham Lincoln: Nghiên cứu của một nhà sử học Harvard

Một số lượng kỷ lục ứng cử viên lần đầu tiên tham gia vào cuộc bầu cử sơ bộ vừa qua trên toàn Hoa Kỳ đã được ghi nhận. Những người này bao gồm cả người Mỹ bản địa, cựu chiến binh, thành viên cộng đồng LGBTQ và phụ nữ từ cả hai Đảng. Hàng loạt các chuyên gia chính trị và những chính trị gia cổ hủ đã nhạo báng họ, nhưng chúng ta nên nhớ rằng nhiều nhà lãnh đạo vĩ đại nhất đều đã từng có thời gian không được biết đến và không được công nhận từ trước.

Abraham Lincoln, người chỉ có chưa đến một năm học chính quy, là một minh chứng không thể sống động hơn cho sự chuyển đổi đó. Như tôi giải thích trong cuốn sách mới nhất của mình, nhờ quá trình tự học liên tục, ông đã biến mình thành một luật sư lành nghề, một trong những nhà văn, nhà hùng biện hay nhất trong lịch sử, và là vị tổng thống đáng kính nhất Mỹ. Hành trình cuộc đời ông không hề trơn tru hay dễ dàng; thực sự thì, Lincoln thất bại nhiều hơn thành công. Tuy nhiên, những điều ông đã học được từ những nghịch cảnh và thắng lợi của mình, trong đó có về tầm quan trọng của việc đưa ra những lựa chọn khó khăn mang rủi ro cao và cái giá phải trả rất đắt, có thể giúp các nhà lãnh đạo ngày nay nâng tầm bản thân. Dưới đây là một số bài học quan trọng nhất mà chúng ta có thể học tập từ tấm gương của Lincoln:

  1. Biết được nhiệm vụ bản thân: Hãy chắc chắn rằng bạn biết tại sao mình chọn bước vào vai trò lãnh đạo, những ai bạn sẽ dẫn dắt và thời kỳ mà bạn sẽ ảnh hưởng để thay đổi nó. Những nhận biết này đóng vai trò quan trọng đối với nhiệm vụ ban đầu của Lincoln khi trở thành tổng thống, là cứu Liên minh, và cũng quan trọng không kém đối với nhiệm vụ lớn hơn của ông sau này, được tuyên bố trong bản Tuyên ngôn Giải phóng Nô lệ năm 1862: giải cứu nước nhà và cải biến nó bằng cách bãi bỏ chế độ nô lệ .
  2. Nhìn rộng ra bức tranh lớn: Chậm lại và quan sát tổng thể trước khi bạn bắt đầu. Hãy chắc chắn rằng bạn hiểu những khó khăn, rủi ro – không chỉ ở hiện tại, mà còn phải đối mặt ở phía trước. Hãy chắc chắn rằng bạn biết được quyền lợi của những người chơi khác và vị thế của họ tương quan như thế nào đến nhiệm vụ của bạn. Lincoln đã biến mình thành một bậc thầy nhận biết được bức tranh lớn đó trước khi đưa ra các quyết định sống còn. Cho dù khi ông quyết định quyết liệt theo đuổi cuộc nội chiến, làm thế nào để đưa đất nước hàn gắn trở lại sau xung đột hay làm sao để đảm bảo bình đẳng hơn cho người Mỹ da đen, ông đều cẩn thận tính đến toàn diện tình thế, bao gồm cả những đồng minh và đối thủ tiềm năng tương lai.
  3. Tập trung vào không quá ba thứ: Hãy tự hỏi mình những việc gì cần phải đạt được và là người lãnh đạo, bạn cần làm gì để thực hiện chúng. Bằng cách tập trung vào một, hai hoặc ba — và không hơn nữa  — những khía cạnh quan trọng trong nhiệm vụ của mình, bạn sẽ có cơ hội thành công cao hơn nhiều so với việc mãi phân bổ năng lượng của mình cho 10 nhiệm vụ trở lên. Một khi những trách nhiệm cốt yếu này đã được xác định, hãy buông bỏ những mối bận tâm khác bằng cách chuyển sự chú ý khỏi những thứ không giúp bạn đạt mục đích hoặc bằng cách trao các vấn đề không thiết thực này cho người khác — kể cả đối thủ. Nhận ra rằng bạn không thể làm tất cả và bằng cách nói “không” với những thứ không cần thiết, trên thực tế, bạn đã nói “có” với điều quan trọng nhất. Lincoln đã học được bài học quan trọng này khi là một luật sư bào chữa cho các vụ án trước hàng trăm bồi thẩm đoàn. Ông nhận ra rằng hầu như mọi trường hợp đều quy về một, hai, hoặc ba vấn đề thiết yếu, và nếu ông có thể thuyết phục bồi thẩm đoàn đồng thuận với ông ở những điểm đó, ông sẽ thắng phiên tòa. Ông cũng hiểu rằng bằng cách tập trung vào những vấn đề cơ bản ông có thể bỏ qua phần còn lại, do đó thắng được các lý lẽ của đối thủ.
  4. Tham khảo nhiều lời khuyên, nhưng phải chịu trách nhiệm tối hậu: Điều quan trọng là tuy lắng nghe nhiều ý kiến khác nhau, nhưng cuối cùng, bạn phải chịu trách nhiệm về các quyết định của mình. Chung quy lại, bạn phải nói “có” với một số lời khuyên và “không” với số khác – không có cách nào nữa cả. Bạn không thể làm hài lòng tất cả mọi người, trách nhiệm tối hậu là của bạn, cho dù nó làm cho người lãnh đạo đôi lúc cảm thấy cô đơn với quyết định của mình.
  5. Hãy nhận thức về sự đánh đổi: Mọi quyết định khó khăn đều có cái được và mất . Điều quan trọng là bạn hiểu mình phải đánh đổi gì — cũng như ai sẽ bị ảnh hưởng bởi những sự đánh đổi đó – nhờ thế, bạn có thể chia sẻ chúng với những người theo bạn và những người liên quan. Lincoln nhận ra rằng chia sẻ những thuận lợi và khó khăn của một vấn đề hoặc tình huống quan trọng với người khác để họ hiểu được những gì phải đánh đổi, những công việc thuộc trách nhiệm của họ, và đất nước sẽ đi về đâu. Khả năng phân tích những sự đánh đổi này của ông bắt nguồn từ khả năng bình thản chậm lại và sau đó dùng những phân tích của tư duy và tình cảm để thấu hiểu, rồi đóng khung lại các vấn đề một cách phù hợp cho chính mình và cho những người đi theo sự lãnh đạo của ông.
  6. Hiểu được sức mạnh của việc “không làm gì”: Điều tự nhiên là ta sẽ mất bình tĩnh khi cơn giận dữ trở nên sôi sục, nhưng phản ứng này thường làm mọi thứ trở nên tồi tệ hơn và là một nguyên nhân phổ biến làm cuộc sống xã hội ngày nay của chúng ta trở nên rối loạn. Một trong những ưu điểm lớn nhất của Lincoln là hiểu được sức mạnh của việc không làm gì khi trở nên nóng giận. Ông hiểu rằng chúng ta hiếm khi đưa ra quyết định sáng suốt khi để cho cảm xúc dâng trào và, do đó ông đã tự giác rèn luyện kỷ luật bản thân để không hành động trong những hoàn cảnh như vậy. Hãy xem xét, ví dụ, hậu quả ngay lập tức của trận chiến Gettysburg vào tháng 7 năm 1863 (vừa kỷ niệm 155 năm vào đầu tháng này). Lincoln rất tức giận khi tướng quân Liên bang miền Bắc (The Union) George Meade quyết định không đuổi theo tàn binh quân đội miền Nam bị khi họ tiến về phía nam — ông muốn tiêu diệt dứt khoát kẻ thù một lần và mãi mãi. Tổng thống đổ cơn giận cực độ của mình vào một lá thư gay gắt dành cho Meade, ông viết: “Tôi không thể bày tỏ sự thất vọng của mình trong hoàn cảnh này.” Ông ký tên và đặt nó vào một phong bì – nhưng ông không bao giờ gửi nó (bức thư được phát hiện trong bàn của Lincoln sau khi ông qua đời). Bằng cách không làm gì, Lincoln đã đưa ra quyết định có ý thức để không mạo hiểm gây thù với tướng lĩnh quân đội miền Bắc, điều có khả năng sẽ phá hoại nhiệm vụ cứu phe Liên bang của ông. Thể hiện cảm xúc nóng giận trong thời điểm như vậy như Lincoln nhận ra, thường đem đến hậu quả khôn lường cho thế giới, những người theo bạn, và cả mục tiêu cao quý ban đầu. Ngược lại, kiểm soát cảm xúc của bạn và chống lại sự cám dỗ để hành động theo chúng không có tác hại nào (và, trong một số trường hợp, thậm chí còn cho phép các vấn đề bạn đang gặp thời gian và không gian để tự nó giải quyết). Sức mạnh của việc không làm gì đặc biệt quan trọng trong thời đại truyền thông nhanh chóng (và thường là gây bất hòa) trên mạng xã hội hiện nay.
  7. Khi bị chỉ trích, bạn phải kiềm chế: Bạn phải rèn luyện tâm lý và cảm xúc vững vàng khi đối mặt với các những lời chỉ trích và không được phạm sai lầm, vì chắc chắn nó sẽ đến. Khi cuộc Nội chiến ngày càng trở nên tàn khốc hơn vào mùa hè năm 1864, Lincoln phải đối mặt với sự chỉ trích từ mọi phía. Ở miền Bắc, nhiều người Mỹ yêu cầu chấm dứt cuộc tàn sát – ngay cả khi việc giảng hòa như vậy miền Nam sẽ giữ chế độ nô lệ của họ. Tồi tệ hơn, đó là năm diễn ra bầu cử tổng thống, và nếu phong trào kêu gọi hòa bình ngày càng lan rộng, Lincoln biết rằng ông sẽ bị đánh bại vào tháng Mười Một. Trong gần hai năm, ông đã nhấn mạnh việc kết thúc vĩnh viễn chế độ nô lệ PHẢI là một phần chiến thắng của phe Liên bang. Bây giờ, điều đó đang đe dọa khả năng tái đắc cử của ông. Đến tháng 8, ông khổ sở với sự lo lắng. Ông biết mình không thể quay lưng lại với lời hứa trong bản Tuyên ngôn Giải phóng Nô lệ; ông không thể gửi trả những người lính da đen, những người đã chiến đấu dũng cảm cho phe Liên minh và tự do của người da đen, trở lại với chế độ nô lệ miền Nam. “Tôi đáng phải bị đày xuống địa ngục vĩnh viễn nếu làm như vậy. Và thế giới sẽ biết rằng tôi sẽ vẫn giữ vững niềm tin của tôi cho bạn bè và kẻ thù, ”ông giải thích. Tuy nhiên, khi những ngày hè nóng bức kéo dài, không kết thúc chiến tranh ngay được, áp lực đè lên Lincoln chấm dứt chiến tranh với bất kỳ giá nào đã trở nên nặng nề đến nỗi ông đã soạn thảo một bức thư để tiến hành các cuộc đàm phán hòa bình với Liên minh miền Nam. Nhưng, một lần nữa, ông không gửi lá thư lập tức. Thay vào đó, ông tham vấn người theo chủ nghĩa bãi nô Frederick Douglass (người đã đến gặp Lincoln về một vấn đề khác) về bức thư. Nhà lãnh đạo người Mỹ gốc Phi đã cố vấn không nên gửi bức thư đó, và Lincoln đã nghe theo lời khuyên này, bỏ lá thư sang một bên và tiếp tục cống hiến cho sự nghiệp chấm dứt chiến tranh và xóa bỏ chế độ nô lệ vĩnh viễn. Một vài tuần sau đó, tướng lĩnh Liên bang miền Bắc William Tecumseh Sherman đã chiếm được Atlanta và lật ngược ván cờ để giành lại ưu thế chiến thắng cho miền Bắc.

Theo Nancy F. Koehn, một nhà sử học tại Trường Kinh doanh Harvard và là tác giả của Forged in Crisis.

Nguồn: qz.com

Tại sao thái độ lại quan trọng hơn sự thông minh

Tại sao thái độ lại quan trọng hơn sự thông minh

Khi nói đến thành công, hầu hết đều cho rằng những người may mắn sinh ra với
bộ não thiên tài sẽ bỏ xa những người khác. Nhưng nghiên cứu mới nhất của đại
học Standford sẽ thay đổi suy nghĩ đó (và cả thái độ) của bạn.
Nhà tâm lý học Carol Dweck đã dành cả sự nghiệp của mình để nghiên cứu về
thái độ và hiệu suất làm việc. Nghiên cứu mới nhất của cô chỉ ra rằng thái độ dự
đoán chính xác hơn về thành công so với chỉ số IQ của bạn.
Dweck thấy rằng thái độ cốt lõi của con người rơi vào một trong hai loại: tư duy
cố định (fixed mindset) hoặc tư duy tăng trưởng (growth mindset)
Với kiểu tư duy cố định, bạn tiên rằng bạn chỉ là bạn và bạn không thể thay đổi.
Điều này dẫn đến vấn đề khi bạn gặp thách thức, bởi những thứ mà bạn có vẻ
không xử lý được chắc chắn sẽ khiến bạn trở nên tuyệt vọng và choáng ngợp.
Những người có tư duy tăng trưởng lại tin rằng họ có thể cải thiện bằng cách
nỗ lực. Họ làm tốt hơn những người có tư duy cố định, ngay cả khi họ có chỉ số
IQ thấp hơn, bởi vì họ nắm lấy những thách thức, coi nó là cơ hội để học điều gì
đó mới mẻ.

Hiểu biết thông thường cho rằng, có khả năng, như thông minh, sẽ truyền cảm
hứng cho sự tự chủ. Đúng là như vậy nhưng chỉ khi mọi việc dễ dàng thôi. Yếu
tố quyết định trong cuộc sống là cách bạn xử lý những thất bại và thách thức.
Những người có một tư duy tăng trưởng chào đón vấn đề với vòng tay rộng
mở.
Theo Dweck, thành công trong cuộc sống là tất cả về cách bạn đối phó với thất
bại. Cô mô tả cách tiếp cận thất bại của những người có tư duy tăng trưởng
theo cách này.

“Thất bại là thông tin — chúng tôi gắn nhãn nó là thất bại, nhưng
nó giống như: Điều này không hiệu quả, và tôi là người giải quyết vấn đề, vì
vậy tôi sẽ thử một thứ khác.”

Bất kể bạn thuộc bên nào của biểu đồ trên, bạn có thể thay đổi và phát triển tư
duy tăng trưởng. Sau đây là một số chiến lược sẽ tinh chỉnh suy nghĩ của bạn
và giúp bạn chắc chắn đó là định hướng tăng trưởng nhất có thể.
Đừng ngồi đó bất lực. Tất cả chúng ta đều gặp phải những khoảnh khắc cảm
thấy mình vô dụng. Nhưng bài kiểm tra là cách chúng ta phản ứng với cảm giác
đó. Chúng ta có thể học hỏi từ nó và tiến lên phía trước hoặc để nó kéo chúng ta
xuống. Có vô số người thành công có thể sẽ không bao giờ làm được gì nếu họ
không chịu nổi cảm giác bất lực: Walt Disney bị sa thải khỏi Kansas City Star
vì anh ta “thiếu trí tưởng tượng và không có ý tưởng hay”; Oprah Winfrey bị sa
thải khỏi công việc của mình TV neo ở Baltimore vì “quá xúc động trong những
câu chuyện của cô ấy”; Henry Ford đã có hai công ty xe hơi thất bại trước khi
thành công với Ford, và Steven Spielberg đã bị từ chối bởi trường điện ảnh của
USC nhiều lần. Hãy tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra nếu bất kỳ người nào trong
số những người này có tư duy cố định. Họ sẽ ngã quỵ và từ bỏ hy vọng. Những
người có tư duy tăng trưởng không cảm thấy bất lực bởi vì họ biết rằng để
thành công, bạn cần phải sẵn lòng thất bại và sau đó bật lên ngay lập tức.
Hãy cứ đam mê. Những người tự chủ không ngừng theo đuổi đam mê của họ.
Sẽ luôn có những người bẩm sinh đã tài năng hơn bạn. Nhưng những gì bạn
thiếu ở tài năng bạn có thể bù đắp bằng đam mê. Đam mê của một người tự chủ
thôi thúc họ không ngừng theo đuổi sự xuất sắc. Warren Buffet khuyên bạn nên
tìm kiếm niềm đam mê chân thật nhất của bạn bằng cách sử dụng thứ mà ông ta
gọi là kỹ thuật 5/25: Viết ra 25 điều mà bạn quan tâm nhất. Sau đó, gạch đi 20
điều ít quan tâm nhất. 5 thứ còn lại là niềm đam mê thực sự của bạn. Mọi thứ
khác chỉ là một sự phân tâm.
Hãy hành động. Không phải là những người có tư duy tăng trưởng có thể vượt
qua nỗi sợ của họ bởi vì họ dũng cảm hơn những người khác; chỉ là, họ biết sợ
hãi và lo âu đang làm tê liệt cảm xúc và cách tốt nhất để vượt qua tình trạng tê
liệt này là hành động. Những người có tư duy tăng trưởng tự chủ, và họ biết
rằng chẳng có thời điểm nào là thực sự hoàn hảo để tiến lên phía trước cả. Vì
vậy, tại sao phải chờ đợi? Hành động sẽ biến tất cả lo lắng và phiền muộn của
bạn về thất bại thành năng lượng tích cực, tập trung.
Sau đó hãy tiến thêm một (hoặc hai) dặm. Những người tự chủ luôn cố gắng hết
sức, ngay cả vào những ngày tệ nhất của họ. Họ luôn thúc đẩy bản thân tiến
thêm vài dặm. Một trong những đồ đệ của Lý Tiểu Long mỗi ngày đều chạy 3
dặm với thầy. Một ngày nọ, khi họ gần đạt mốc ba dặm, Lý Tiểu Long nói:
“Hãy chạy thêm hai dặm nữa”. Người đồ đệ đã mệt mỏi và nói: “Em sẽ chết nếu
em chạy thêm hai dặm nữa”. Nhưng, Lý Tiểu Long phản ứng sao? “Vậy thì làm
đi.” Người đồ đệ nổi xung và hoàn thành hết năm dặm. Kiệt sức và giận dữ, anh

ta phản bác lại lời bình luận của thầy. Và, Lý Tiểu Long đã giải thích theo cách
này: “Bỏ cuộc rồi em cũng có thể chết. Nếu em luôn đặt ra những giới hạn về
những gì em có thể làm, thể chất hay bất cứ thứ gì khác, nó sẽ lan rộng sang
phần còn lại của cuộc đời em. Nó sẽ lan truyền vào công việc của em, vào đạo
đức của em, vào toàn thể bản thể. Không tồn tại giới hạn. Có sự bình ổn, nhưng
em không được ở đó; mà em phải vượt lên khỏi chúng. Nếu điều đó giết em, nó
sẽ giết em. Một người đàn ông phải liên tục vượt quá trình độ của mình.”
Nếu bạn không trở nên tốt hơn môt chút mỗi ngày, thì có thể bạn đang trở nên
tồi tệ đi một chút – cuộc sống kiểu gì vậy?
Hãy mong đợi kết quả. Những người có tư duy tăng trưởng biết rằng đôi khi họ
sẽ gặp thất bại, nhưng họ không bao giờ để điều đó khiến họ thôi chờ đợi kết
quả. Việc mong đợi kết quả giúp bạn có động lực và nuôi dưỡng chu kỳ củng cố
sức mạnh. Xét cho cùng, nếu bạn không nghĩ mình sẽ thành công thì tại sao
phải bận tâm?
Hãy linh hoạt. Ai cũng gặp phải vận xui bất ngờ. Một người có tư duy tăng
trưởng và tự chủ sẽ nắm lấy nghịch cảnh như một cách để phát triển, chứ không
phải những thứ kìm hãm họ. Khi bị một tình huống bất ngờ thách thức, họ sẽ
ứng biến linh hoạt cho đến khi nhận được kết quả.
Đừng phàn nàn khi mọi thứ không diễn ra như cách bạn muốn . Phàn nàn là một
dấu hiệu rõ ràng của một tư duy cố định. Tư duy tăng trưởng luôn tìm kiếm cơ
hội trong mọi thứ, vì vậy không có chỗ cho sự than vãn.
Mang tất cả lại với nhau.
Bằng cách theo dõi phản ứng của bạn với những điều nhỏ nhất, bạn có thể làm
việc mỗi ngày để giữ mình ở phía bên phải của biểu đồ ở trên.
Giới thiệu về tác giả:
Tiến sĩ Travis Bradberry là đồng tác giả của cuốn sách bán chạy nhất, Trí
thông minh cảm xúc 2.0, và đồng sáng lập TalentSmart, nhà cung cấp hàng đầu
thế giới về các bài kiểm tra trí thông minh cảm xúc và đào tạo, phục vụ hơn
75% các công ty trong danh sách Fortune 500. Sách bán chạy nhất của ông đã
được dịch ra 25 thứ tiếng và có mặt tại hơn 150 quốc gia. Tiến sĩ Bradberry đã
viết cho, hoặc được theo dõi bởi, Newsweek, BusinessWeek, Fortune, Forbes,
Fast company Inc, USA Today, The Wall Street Journal, The Washington Post,
và The Harvard Business Review.

Nguồn: Weforum.org

Thấu hiểu bản thân: Kỹ năng quan trọng nhất không ai dạy bạn

Thấu hiểu bản thân: Kỹ năng quan trọng nhất không ai dạy bạn

Trước khi qua đời ở tuổi 39, Blaise Pascal đã có nhiều đóng góp to lớn cho cả ngành vật lý và toán học, đặc biệt về lưu chất, hình học và xác suất.

 

Những công trình này vượt xa tầm ảnh hưởng của nghiên cứu khoa học tự nhiên. Trên thực tế, nhiều lĩnh vực mà hiện nay chúng ta xem là khoa học xã hội, đã được phát triển từ nền tảng ông đặt ra.

 

Điều thú vị là, phần lớn thành tựu đó được thực hiện trong những năm thiếu niên của ông, và một ít ở tuổi đôi mươi. Khi trưởng thành, được truyền cảm hứng từ những trải nghiệm tâm linh, ông bắt đầu tiến sang nghiên cứu triết học và thần học.

 

Ngay trước khi qua đời, ông đã chia sẻ những ý tưởng của mình. Sau này, chúng được tập hợp và được xuất bản thành một tuyển tập dưới nhan đề Pensées.

 

Tuy cuốn sách chủ yếu nói về việc một nhà toán học như ông lại chọn một đời sống với đức tin và tín ngưỡng, nhưng điều bất ngờ hơn cả là những suy nghĩ hết sức rõ ràng và sáng suốt về ý nghĩa của việc làm người. Nó được xem như bản thảo cho lĩnh vực tâm lý học của chúng ta, rất lâu trước khi lĩnh vực này được coi là một môn khoa học thực thụ.

 

Ông đã đưa ra nhiều bình luận từ nhiều góc độ khác nhau về việc đánh giá bản tính con người khiến ta phải suy ngẫm. Nhưng một trong những câu nói nổi tiếng nhất đã thu lại tinh hoa trong lập của Pascal một cách

Mọi rắc rối mà ta có đều là do ta không có khả năng ngồi yên một mình trong một căn phòng tĩnh lặng”

 

Theo Pascal, chúng ta e ngại sự im lặng, sợ hãi cảm giác buồn chán. Thay vào đó, chúng ta chọn làm những thứ sao nhãn vô ích, và bỏ qua các vấn đề cảm xúc nội tâm để tâm trí được yên bình tạm thời.

 

Về cơ bản vấn đề cốt lõi chính là chúng ta không bao giờ học được nghệ thuật của sự đơn độc.

Hiểm họa từ sự kết nối

Hơn bao giờ hết, ngày nay, thông điệp của Pascal trở nên ngày càng đúng đắn. Nếu có một từ để mô tả những thành tưu đạt được trong 100 năm qua thì đó chính là sự kết nối.

 

Công nghệ thông tin đã ảnh hưởng lớn đến sự phát triển của văn hóa. Từ điện thoại đến đài phát thanh đến TV và Internet, chúng ta đã tìm ra hàng loạt phương thức để đến gần nhau hơn, cho phép ta truy cập và liên lạc liên tục với toàn thế giới.

 

Tôi giờ đây có thể ngồi trong văn phòng ở Canada và “đưa” bản thân mình đến hầu như bất cứ nơi nào tôi muốn thông qua Skype. Tôi có thể ở phía bên kia thế giới mà vẫn biết những gì đang xảy ra ở nhà bằng cách tìm kiếm trên trình duyệt.

 

Tôi nghĩ, mình không cần phải làm nổi bật thêm những lợi ích của tất cả những điều này. Tuy vậy nhiều nhược điểm đang bắt đầu lộ diện. Ngoài những tranh luận hiện nay về quyền riêng tư và thu thập dữ liệu, có lẽ nó còn có tác dụng phụ tiêu cực lớn hơn nữa.

 

Bây giờ chúng ta đang sống trong một thế giới kết nối mọi thứ ngoại trừ với chính bản thân mình.

 

Nếu Pascal quan sát thấy rằng chúng ta không thể ngồi yên trong một căn phòng là đánh giá chính xác về tâm lý chung của con người, thì vấn đề này chắc chắn đã trầm trọng hơn với vô vàn phương thức kết nối hiện có.

 

Logic ở đây cực kỳ dễ hiểu. Tại sao phải cần ở một mình khi không bao giờ cần phải như thế vậy cả?

 

Vâng, không bao giờ ở một mình không có nghĩa bạn không bao giờ cô đơn. Tệ hơn nữa, nếu bạn càng cảm thấy không hoải mái khi ở một mình, bạn càng không hiểu bản thân. Tiếp theo đó, bạn sẽ dành nhiều thời gian để chuyển hướng tập trung sang nơi khác. Trong quá trình này, bạn sẽ trở nên nghiện những công nghệ vốn để giúp bạn giải thoát và kết nối.

 

Dùng sự sáo động của thế giới xung quanh nhằm che lắp cái khó chịu khi phải giải quyết những vấn đề nội tâm, không có nghĩa sự khó chịu này sẽ hoàn toàn biến mất.

 

Hầu hết mọi người đều nghĩ mình có khả năng tự nhận thức. Họ cho rằng họ biết mình cảm thấy thế nào, muốn gì và vấn đề của mình là gì. Nhưng sự thật thì rất ít người thực sự làm được điều đó. Và nếu có cơ hội, những người đó sẽ nói cho bạn biết tự nhận thức bản thân khó khăn và mất thời gian như thế nào.

 

Trong thế giới ngày nay, nhiều người sống qua toàn bộ hành trình cuộc đời mình mà không thực sự đào sâu xuyên qua lớp mặt nạ họ đeo.

 

Chúng ta ngày càng không thực sự hiểu chúng ta là ai, và đó là một vấn đề.

Buồn chán đem lại niềm phấn khích riêng của nó

Nếu chúng ta quay trở lại với các vấn đề nền tảng tản – và đây cũng là điều mà Pascal đã đề cập đến – thì ác cảm đối với nỗi cô đơn xuất phát từ nỗi ác cảm dành cho cảm giác buồn chán.

 

 

Chúng ta không hẳn nghiện xem TV vì lợi ích đặc biệt nào đó mà nó đem lại, giống như việc chúng ta không nghiện chất kích thích vì lợi ích lớn hơn hậu quả. Thay vào đó, những gì chúng ta thực sự nghiện chính là trạng thái không buồn chán.

Hầu hết những thứ tiêu cực kiểm soát cuộc sống chúng ta đêù có nguyên nhân từ việc sợ phải tĩnh tại một mình. Chúng ta không nghĩ mình nên tĩnh tâm lại mà cứ làm hết cái này đến cái khác. Và vì vậy, chúng ta luôn tìm kiếm điều gì đó mang tính giải trí, tìm kiếm sự đồng hành và nếu mọi thứ thất bại, chúng ta thậm chí lại đuổi theo những mức độ giải trí, đồng hành cao hơn..

 

Chúng ta đang lờ đi sự thật: ta không bao giờ dám đối mặt với những thứ hư vô ấy, cũng như không bao giờ dám đối mặt với chính mình. Và chưa bao giờ đối mặt với chính mình là lý do tại sao chúng ta cảm thấy cô đơn và lo lắng dù các thiết bị liên lạc với những người xung quanh luôn ở tình trạng sẵn sàng.

May mắn thay, chúng ta đã có giải pháp. Cách duy nhất để bản thân không bị huỷ hoại bởi nỗi sợ hãi là đối mặt với nó. Chúng ta hãy để nỗi sợ hãi đưa bạn đến nơi bạn muốn xử lý những cảm giác tệ hại đang ngự trị trong bạn. Đó là lúc bạn lắng nghe chính mình và đó là khi bạn sẽ học được cách gắn kết với mọi ngóc ngách trong con người bạn, những thứ lâu nay đang khiến bạn phân tâm.

Vẻ đẹp của điều này là, một khi bạn vượt qua rào cản ban đầu đó, bạn nhận ra rằng một mình không phải là quá tệ. Buồn chán có thể mang niềm phấn khích của riêng nó.

Khi bị bủa vây bởi những khoảnh khắc đơn độc và tĩnh lặng, bạn trở nên quen thuộc với hoàn cảnh đó và có được những niềm hứng thú riêng. Thế giới trở nên phong phú hơn, bạn biết bóc tách sự việc, và thấy bản chất thực sự của mọi thứ trong tất cả sự toàn vẹn của chúng, trong mọi mâu thuẫn của chúng, và trong tất cả những điều không quen thuộc của chúng.

 

Bạn nhận ra mình có thể tập trung vào những thứ khác ngoài những thứ huyên náo ngoài kia. Chỉ vì một căn phòng yên tĩnh không thú vị bằng việc đắm mình trong một bộ phim, và chẳng có gì để khám phá cảm giác đó.

 

Đôi khi, cô độc dẫn bạn đến sự khó chịu, đặc biệt là khi phải tự xem xét nội tâm về những suy nghĩ và cảm xúc của mình, những nỗi nghi ngờ và hy vọng của bản thân – nhưng về lâu dài, điều đó sẽ giúp dễ chịu hơn việc bỏ qua tất cả nội tâm của mình thậm chí không nhận ra rằng bạn có chúng.

 

Trải qua sự buồn chán cho phép bạn khám phá những điều mới lạ của những thứ bạn không ngờ đến; giống như là một đứa trẻ lần đầu tiên nhìn thế giới; và giải quyết phần lớn những xung đột nội tâm của bạn.

 

Điều rút ra

Thế giới càng tiến bộ, những kích thích bên ngoài càng nhiều, nó sẽ là động lực khiến chúng ta thoát khỏi tâm trí của mình để đắm chìm vào nó.

 

Tuy cách khái quát hóa của Pascal rằng việc không thoải mái với sự cô độc là gốc rễ của tất cả các vấn đề của chúng ta có thể là quá cường điệu, nhưng nó đã nói lên được cốt lõi của vấn đề.

 

Tất cả mọi thứ vốn dĩ để kết nối chúng ta lại đang làm ta ngày càng bị cô lập. Ta bận bịu với những xao lãng mà quên mất suy ngẫm về bản thân, điều này khiến ta ngày càng cảm thấy cô đơn.

 

 

 

Điều thú vị là thủ phạm chính không phải là nỗi ám ảnh của chúng ta với bất cứ sự kích thích đặc biệt nào. Chính cảm giác sợ hãi về những thứ hư vô mới là nhân tố chịu trách nhiệm cho tình trạng này.

 

Nếu không nhận ra giá trị của sự cô đơn, chúng ta sẽ phớt lờ sự thật rằng, một khi chúng ta phải đối mặt với cảm giác buồn chán, thì nó có thể mang đến một kích thích nào đó. Và cách duy nhất đối mặt với nó là hãy dành thời gian cho nó. Mỗi ngày hoặc mỗi tuần, bạn hãy dành chút thời gian để ngồi xuống và tĩnh lặng xem xét lại những suy nghĩ, cảm xúc của mình.

 

Trí tuệ triết học lâu đời nhất trên thế giới luôn có một lời khuyên cho chúng ta: biết chính mình. Và đây là lý do!

 

Nếu không hiểu bản thân, ta hầu như không thể tìm ra một cách đúng đắn để tương tác với thế giới xung quanh. Nếu không dành thời gian để hiểu chính mình, chúng ta sẽ không có nền tảng nào để kiến tạo phần còn lại của cuộc đời mình.

 

Ở một mình và kết nối với thế giới nội tâm là một kỹ năng không ai dạy chúng ta. Điều đó thật mỉa mai vì nó quan trọng hơn hầu hết những kỹ năng khác.

 

Cô đơn có thể không phải là giải pháp cho tất cả mọi thứ, nhưng nó chắc chắn là một sự khởi đầu.

——-

Nguồn: qz.com

Bảy thói quen của người thành đạt: Tư duy cùng thắng

Bảy thói quen của người thành đạt: Tư duy cùng thắng

Chúng ta không sống đơn độc trên thế giới này. Chúng ta phải tương tác với những người khác, những người mà ước muốn và tham vọng riêng của họ có thể xung đột với của chúng ta. Chắc chắn, mục tiêu của bạn trong cuộc sống có thể là kiếm công việc ở một công ty nào đó, nhưng công ty đó có mục tiêu riêng và có thể họ không nghĩ bạn là người giúp họ đạt được chúng. Có thể bạn đặt ra mục tiêu tập thể dục vào buổi sáng, nhưng vợ của bạn muốn bạn giúp cô ấy chuẩn bị cho lũ trẻ đi học

Làm thế nào để hướng tới thành công khi một cá nhân như bạn sống giữa các cá nhân khác với ước muốn tương tự?

 

VSCI xin tóm tắt câu trả lời cho câu hỏi trên của Covey thông qua bộ ba “thói quen của thành công tập thể” và thói quen đầu tiên trong bộ ba hướng ngoại này chính là tư duy cùng thắng, mà theo như cách nói của Covey là “mô thức” (Paradigm) cho thành công.

Hãy thay đổi bản thân trước khi nghĩ cách thay đổi thế giới Các thói quen của thành công tập thể được xây dựng dựa trên những thói quen của thành công cá nhân. Trước khi bạn có thể tương tác và hợp tác thành công với mọi người, bạn phải là một cá nhân độc lập. Bạn phải biết mình là ai, mình đang đi đâu và mình đang làm gì. Thất bại trong việc tự nhận thức bản thân sẽ chỉ dẫn đến thất vọng và mông lung khi bạn va chạm với những người khác, tất cả họ đều có con đường của riêng mình, và sẽ cuốn bạn theo hướng đi của họ bằng cách này hay cách khác.

Nói cách khác, nếu bạn muốn thay đổi thế giới, hãy bắt đầu bằng cách thay đổi bản thân trước.

Jordan B. Peterson cũng có suy nghĩ tương tự, ông nói: ” Hãy đi mà định hình bản thân trước khi tính chuyện định hình thế giới.” (“Sort yourself out, bucko, before you try sorting out the world.”)

Vậy có phải điều này có nghĩa là cuộc sống hướng nội của bạn phải kỷ luật hoàn toàn trước khi bạn bắt đầu cố gắng thay đổi thế giới xung quanh mình? Tất nhiên là không. Không ai hoàn toàn định hình rõ bản than mồn một cả. Đó là một quá trình lâu dài. Tuy nhiên nếu bạn muốn đạt được bất kỳ tiến bộ nào với những thói quen hướng ngoại thì trước hết bạn phải phát triển được những cải tiến bên trong.

Thói quen hướng ngoại tuy “không cuốn hút”, nhưng rất quan trọng
Mặc dù điều quan trọng là bạn phải kỷ luật bản thân trước khi bạn cố thay đổi thế giới nhưng vấn đề lớn hơn cả việc làm tuần tự 2 bước này là người ta thường không bao giờ chuyển sang bước 2.

Phải công nhận là, việc định hình bản thân có vẻ như một khóa học “nặng đô” và nó thực sự đòi hỏi sự gan lì và quyết tâm, nhưng thật ra, đó là phần dễ nhất, thú vị nhất và đầy phấn khích trong việc cải thiện cuộc sống của bạn.

Tự thiết kế con đường phát triển cho bản thân cũng thú vị đấy chứ. Kế hoạch này tập trung vào một trọng tâm cực kỳ đơn giản và xuyên suốt.; chịu trách nhiệm cho chính mình, bạn sẽ được giải thoát khỏi những gánh nặng vướng víu của các tác nhân bên ngoài.

Đó là lý do tại sao khi mọi người nói về Bảy thói quen của người thành đạt, họ bàn tán rất nhiệt tình về ba thói quen đầu giúp đi đến thắng lợi cá nhân và bỏ qua những thói quen tiếp theo vốn phải tương tác người khác. Nhưng thói quen thành công tập thể bị cá nhân ta bỏ qua. Nó có thể không thu hút, nhưng rất quan trọng trong việc giúp ta đạt được thành công trong mọi lĩnh vực của cuộc sống.

Ở Mỹ, người ta yêu thích ý tưởng về “người tự phấn đấu.” (Self-made man). Đó là cách gọi một người theo chủ nghĩa cá nhân đầy gai góc và kiên cường, không nhận sự giúp đỡ từ ai cả, tự leo lên các nấc thang trong sự nghiệp để tiến đến thành công.

Đó chắc chắn là một hình mẫu đầy cảm hứng khuyến khích với các đức tính đáng ngưỡng mộ của sự chủ động và tự lực.

Nhưng nó là một huyền thoại. Mà huyền thoại thì tuy hữu ích và tạo cảm hứng, nhưng dù sao cũng chỉ là một huyền thoại mà thôi.

Thực tế là thành công của chúng ta trong cuộc sống không chỉ nhờ vào nỗ lực cá nhân. Tuy bản thân chúng ta phải nổ lực và kiên cường, nhưng cũng phải cần hợp tác với người khác, bất kể ta tự chủ như thế nào trong cuộc sống.

Nếu bạn là một nhà văn, bạn cần độc giả. Nếu bạn là một doanh nhân, bạn cần khách hàng và bạn phải tương tác với nhân viên. Nếu bạn muốn kết giao bạn bè, bạn cần phải đi giao lưu với người khác ngoài bản thân mình.

Bạn không thể phát triển toàn vẹn trong sự nghiệp, gia đình và xã hội mà không cần người khác.

Vì vậy, tuy sự chủ động của ​​cá nhân là cần thiết cho sự thành công, nhưng điều đó chưa đủ. Các mối quan hệ của chúng ta (và một chút may mắn) là một phần quan trọng của điều kiện đủ .

Bốn mô thức cho các mối quan hệ

Các mối quan hệ rất cần thiết cho sự thành công của chúng ta, như Robert Kiyoshaki từng nhấn mạnh tầm quan trọng của mối quan hệ trong cuốn Dạy con làm giàu: “Để thành công, việc con biết GÌ không quan trọng bằng việc con biết AI” (WHAT you know is not important than WHO you know). Tuy nhiên thật khó để ta lèo lái các mối quan hệ đó. Bở chúng ta phải làm việc với những người có ý tưởng riêng, mục tiêu riêng, và thế giới quan riêng của họ.

Trong mọi mối quan hệ, dù là kinh doanh hay cá nhân, mỗi bên đều muốn một cái gì đó, và Covey đưa ra bốn tình huống/kết quả có thể xuất hiện từ sự va chạm của những cái tôi riêng biệt này:

Thắng / Thắng

Mọi người đều cảm thấy họ được hưởng lợi từ mối quan hệ. Các thỏa thuận và giải pháp đều có lợi cho đôi bên và tất cả các bên cam kết thực hiện thỏa thuận. Trong kinh doanh, điều này chính là một hợp đồng mang lại lợi ích bình đẳng. Trong một gia đình, nó chính là một sự sắp xếp công việc nhà mà cả cha lẫn mẹ và con trẻ đều đồng ý tham gia.

Thắng / thua

Trong một mô hình Thắng / Thua, bạn có được những gì bạn muốn trong khi bên kia cảm thấy như họ chỉ nhận phần thiệt về mình. Theo Covey, các cá nhân sử dụng mô thức Thắng / Thua có xu hướng “sử dụng các chức vụ, quyền lực, uy tín, tài sản, hoặc nhân phẩm để có được thành công”.

Thắng / Thua là khi một ông chủ yêu cầu nhân viên của mình phải ở lại muộn sau giờ làm việc, nếu không anh ta sẽ mất việc hoặc khi cha mẹ bảo đứa con dọn dẹp phòng của mình với lý do “Ba bảo thì làm đi”.

Chắc chắn trong một số trường hợp mô thức thắng / thua không thể tránh khỏi. Một trận bóng đá phải có kẻ thắng và người thua, một số thị trường kinh doanh chỉ cho phép tồn tại một công ty thống lĩnh và đôi khi trẻ em phải làm những thứ chúng không muốn làm ngay, kể cả khi việc đó không có lợi gì cả từ quan điểm của chúng.

Nhưng thế Thắng / Thua thường dẫn đến  một chiến thắng phải trả giá đắt. Bạn đạt được những gì bạn muốn trong ngắn hạn, trong khi gây tổn hại một mối quan hệ trong dài hạn.

Thua/Thắng

Các cá nhân sử dụng hướng Thua / Thắng vào các mối quan hệ là những “người tốt bụng” rập khuông. Họ biến mình thành thảm chùi chân và cứ để mọi người giẫm đạp mình. Họ tiếp cận mọi cuộc đương đầu với một người khác với mô thức “Tôi đầu hàng, và bạn có được những gì anh muốn.”

“Tôi sẽ làm bất cứ điều gì anh muốn tôi làm.”

“Ồ, anh gửi báo cáo trễ à? Không sao cả! Đừng lo lắng về điều đó. Không nhầm nhò gì đâu!”

“Anh sẽ không đi chơi với bạn anh bởi vì anh biết em không thích vậy”.

Đối với Covey, Thua / Thắng thậm chí còn tồi tệ hơn Thắng / Thua vì ít nhất người tiếp cận các mối quan hệ từ quan điểm thứ hai còn có một số tiêu chuẩn và sự tự trọng mà anh ta sẵn sàng bảo vệ! Anh chàng Thua/ Thắng không tin vào bất cứ điều gì – anh chỉ muốn tránh xung đột và khiến mọi người thích anh ta.

Điều ngớ ngẩn về Thua/Thắng là tuy nó có thể làm các mối quan hệ suôn sẻ trong ngắn hạn, nhưng oán giận sẽ dần dần tích tụ trong những người cách có cách tiếp cận cuộc sống theo hướng này. Và sự oán giận đó cuối cùng sẽ lộ dần ra trong sự hung hăng hoặc bùng nổ thành một cơn thịnh nộ.

Nói như vậy  không có nghĩa thế Thua / Thắng tuyệt đối không được tồn tại trong cuộc sống của chúng ta. Chúng ta có thể sử dụng cách tiếp cận đó khi vấn đề thực sự không gây phiền phức gì, hoặc khi tin rằng nó sẽ không gây hại cho mối quan hệ lâu dài. Có thể một đối tác muốn thương lượng một điều khoản bất lợi cho bạn trong ngắn hạn, nhưng đó lại là một vấn đề lớn đối với anh ta; bạn có thể làm lớn vấn đề và đòi hỏi quyền lợi từ đó, nhưng nó có thể gây hại cho mối quan hệ kinh doanh sau này. Covey cho rằng sẽ khôn ngoan hơn khi nhượng bộ vấn đề đó và chấp nhận chút thiệt thòi vì lợi ích triển vọng phát triển dài hạn. Việc biết khi nào cần nhân nhượng đòi hỏi người ta phải có ý thức về cái tôi và mục đích rõ ràng.

Thua/ Thua

Thua /Thua xảy ra thường khi bạn giận quá mất khôn. Nếu bạn chịu xuống nước, người khác cũng sẽ nhượng bộ lại bạn . Tình huống Thua / Thua diễn ra khi hai người bướng bỉnh và kiêu ngạo đọ sức với nhau. Thua / Thua là khi doanh nhân làm phá sản công ty của mình để theo một vụ kiện tụng nhằm trả đũa một đối thủ cạnh tranh; đó là một người bạn làm cho buổi tối của tất cả mọi người trở nên buồn não bởi vì anh ta không làm được những gì anh ta muốn.

Hướng tiếp cận Thắng / Thua hoặc Thua / Thắng có thể được sử dụng vào mục đích chiến lược một cách chừng mực, nhưng có lẽ không có tình huống nào áp dụng cách tiếp cận Thua / Thua mà có lợi.

Làm thế nào để theo đuổi các mối quan hệ Thắng / Thắng

Mặc dù chắc chắn tại một thời điểm hay tình huống nào đó, Thắng / Thua và Thua / Thắng cần xảy ra trong mối quan hệ của ta với mọi người nhưng Covey tin rằng tình thế Thắng / Thắng là một trong những điều chúng ta nên phấn đấu để đạt nhất, vì duy nhất nó giúp ta có được điều mình muốn và phát triển mối quan hệ trong lâu dài.

Thật vậy, việc tìm kiếm các mối quan hệ thắng / thắng là chìa khóa giúp chúng ta đạt được sự trưởng thành – một trạng thái vững chắc, phù hợp để thúc đẩy hạnh phúc và thành công trong mọi lĩnh vực của cuộc sống.

Dưới đây là cách thực hiện:

Hãy nuôi dưỡng sự khiêm nhường của bạn. Ý nghĩ rằng bạn có thể đạt được bất cứ thứ gì một mình hoàn toàn là một sản phẩm của cái tôi. Mà cái tôi chính là kẻ thù. Covey cho rằng thành công cá nhân thực ra là một sản phẩm của sự tương thuộc (interdependency), và sự tương thuộc vốn đã bao hàm sự phụ thuộc (denpendency), một tình thế mà chúng ta thường không ủng hộ. Thẳng thắn thừa nhận việc chúng ta phải dựa vào những người khác để tồn tại và thành công không chỉ thể hiện bạn là người theo chủ nghĩa hiện thực rõ ràng, mà còn là một sự khiêm tốn tỉnh táo.

Biết rõ ‘bản chất con người” của người khác. Khi bạn còn trẻ (hoặc chưa trưởng thành dù ở lứa tuổi nào), bạn cảm thấy thế giới xoay quanh mình. Cho dù là vô ý thức, bạn không thấy mọi người khác cũng hoàn toàn là “rất con người” – ít nhất là không theo cách bạn nhìn nhận bản thân mình; nghĩa là họ cũng có những nhu cầu, ham muốn, và những giấc mơ quan trọng với họ như là những thứ đối với bạn.

Khi bạn tìm kiếm các mối quan hệ Thắng / Thắng, bạn nhận ra rằng những người khác cũng như bạn đều có những mục tiêu riêng của họ – bạn nhận ra tính cá nhân của họ. Điều đó không chỉ giúp bạn hiểu thế giới tốt hơn, lèo lái nó với ít thất vọng hơn, mà mức độ cảm thông đó còn khiến bạn trưởng thành hơn, hoàn thiện hơn.

Cần một tầm nhìn dài hạn. Khi bạn sống trên đời mà chỉ muốn giành phần thắng về mình và chừa phần thua cho người khác, chắc chắn bạn sẽ có được điều mình muốn trong ngắn hạn. Nhưng bạn sẽ phá đi các cầu nối , và âm thầm phá hủy cơ hội thành công của bạn trong dài hạn. Do đó, tìm kiếm một tình thế Thắng / Thắng liên quan đến tập luyện mức độ nhẫn nại để có được kết quả. Hãy cố gắng nỗ lực để đảm bảo rằng bạn không chỉ có được điều bạn muốn, mà người khác cũng vậy, để bạn không chỉ được hưởng lợi một thời điểm mà còn cả đoạn đường phía sau.

Phải quyết đoán. Những người tiếp cận các mối quan hệ từ mô thức của Thắng / Thua thì quá chủ động, còn những người tiếp cận theo mô thức của Thua / Thua lại quá thụ động.

Cách tiếp cận tốt nhất để tránh những thái cực này mà theo đuổi trung điểm giữa chúng là hãy quyết đoán.

Trích sơ đồ “7 thói quen của người thành đạt”

Khi bạn quyết đoán, bạn hiểu được điều bạn muốn làm một cách chắc chắn và không cần biện bạch, và cũng xem xét nhu cầu và mong muốn của người khác. Bạn không hành động như một đứa trẻ nóng nẩy, suốt ngày đòi hỏi, cũng không để cho mọi người lấn lướt vì tính dễ dãi của một gã “tốt bụng” điển hình. Bạn thẳng thắn theo đuổi những gì bạn muốn, mà không cần trở thành một “tên khốn” để đạt được nó.

Hoặc như Covey diễn giải, “Trưởng thành là sự cân bằng giữa lòng dũng cảm và sự cân nhắc.”

Hãy đón nhận thách thức để trưởng thành. Các thói quen tập thể, hướng ra bên ngoài không cuốn hút hay vui vẻ bằng những thói quen cá nhân, tập trung vào bên trong bởi vì những thói quen này chỉ liên quan đến một nhân tố duy nhất: bản thân bạn.

Nhưng việc nuôi dưỡng các thói quen hướng về người khác khi được nhìn từ góc độ nào đó có thể mang đến sự hài lòng, hứng thú và thậm chí là sự phấn khích riêng của nó. Một trong số đó, theo thuật ngữ của Covey, nhìn nhận mối quan hệ như một trò chơi.

Bạn đừng nhầm lẫn, điều này không có nghĩa là bạn nên xem các mối quan hệ như một trò chơi và theo đó đối xử với mọi người như các món đồ chơi mà không quan tâm đến cảm xúc và mục tiêu của họ. Mà thay vào đó xem họ như một thách thức, một câu đố, một đấu trường nơi chiến thuật và chiến lược chu đáo phải được triển khai. Mọi kịch bản đều khác nhau và không có quy tắc đặt trước hoặc phổ quát.

Theo đuổi kịch bản Thắng / Thắng không phải là trò chơi trẻ con mà là một sự theo đuổi chín chắn của những người đã hiểu rõ bản thân, và sẵn sàng tiếp tục thay đổi thế giới xung quanh mình.

Nguồn: Art of Manliness

Phải chăng thời đại của “quản lý” đã qua?

Phải chăng thời đại của “quản lý” đã qua?

“Mấu chốt để quản lý tốt chính là loại bỏ các nhà quản lý”, Ricardo Semler, người đã có một bài TED Talk khá nổi tiếng, trình bày các thuật ngữ như “dân chủ công nghiệp” (industrial democracy) và “tái cấu trúc doanh nghiệp” (corporate re-engineering). Điều quan trọng là ông Semler không phải là một học giả hoặc một chuyên gia trong lý thuyết quản lý, ông là giám đốc điều hành của một công ty thành công trong sản xuất. Quan điểm của ông không thể đại diện cho tư duy chính thống về thiết kế tổ chức. Nhưng có lẽ đã đến lúc chúng ta xác định lại thuật ngữ “người quản lý”, và đặt câu hỏi về quan điểm “quản lý” trong đại công nghiệp ngày nay.

Ngân hàng Thế giới ước tính lực lượng lao động toàn cầu khoảng 3,5 tỷ người, và tôi cho rằng khó có thể chuyển các nhân viên được tuyển dụng ngày hôm nay thành các nhân viên phù hợp với các cấu trúc tổ chức không có sự quản lý, trong ngắn hạn hoặc thậm chí trung hạn. Phần lớn công việc liên quan đến lao động của con người vẫn được thực hiện tốt nhất trong một cơ cấu tổ chức truyền thống.

Trong thế giới VUCA của chúng ta (Volatility – biến động, Uncertainty – bất định, Complexity – phức tạp, và Ambiguity – mơ hồ, nhiều startup tiên phong trong công nghệ sớm đã nhận ra mô hình hậu phân cấp (post-hierarchical model) và trong thực tế, một số đã chấp nhận nó. Bức tranh “sự cạnh tranh” ngày nay được vẽ chỉ bởi một từ: trở mình (disruption). Các ý tưởng về quá trình tăng trưởng, cải tiến liên tục hay tối ưu hóa quy trình thật sự vẫn chưa đem lại lợi ích kì vọng; thực hành chúng là cần thiết, nhưng vẫn chưa đủ. Doanh nghiệp khó mà thành công khi thiếu nguồn lực nội tại

Bây giờ không thể xây dựng thành công lâu dài mà không có “khởi nghiệp nội tại” (intrapreneurship) – người tạo ra những ý tưởng mới từ bên trong một tổ chức.

Các tình huống khó xử/lưỡng nan của tổ chức khi đối mặt những đối thủ đang chuyển mình (disruptor) đầy tham vọng được minh họa rõ bởi Netflix. Chuyên gia nhân sự của họ, Patty McCord, đã xác định được một vấn đề hiện rõ khi nhìn lại quá trình phát triển của công ty: sự phát triển của doanh nghiệp đi liền với sự phức tạp của doanh nghiệp đó. Điều này được thể hiện qua tỷ lệ người hiệu quả làm việc cao trong tổ chức.

Tài liệu mà cô đã trình bày với Giám đốc điều hành của Netflix, Reed Hastings, đã lan truyền nhanh chóng và Sheryl Sandberg xem nó như là một trong những tài liệu quan trọng bậc nhất từ Thung lũng Silicon. “Những năm qua chúng tôi đã học được rằng: nếu chúng tôi yêu cầu mọi người dựa vào logic và cảm giác thông thường thay vì các chính sách cứng nhắc, phần lớn chúng tôi sẽ có kết quả tốt hơn với chi phí thấp hơn.”

Điểm đáng chú ý trong văn hóa doanh nghiệp của Netflix là các chính sách nhân sự quá rõ ràng và cứng nhắc của nó, như chính sách đăng kí ngày nghỉ hay báo cáo chi phí đi công tác. Nhưng thật ra, điều này khởi nguồn từ một tầm nhìn xa hơn: môi trường kinh doanh ngày càng phức tạp không thể được quản lý bằng các quy trình chuẩn hay các quy phạm từng có. Patty McCord thì dẫn ra một quan điểm hoàn toàn ngược lại: khi ta gắn liền với các quy tắc, ta sẽ xây dựng được một lực lượng nhân viên hiệu quả, kĩ luật cao trong một môi trường “linh hoạt tối đa”

Hôm nay, chúng ta xác định quản lý là quá trình xử lý hoặc kiểm soát tất cả mọi thứ hay con người. Rất đáng để ta cân nhắc về việc kiểm soát mọi thứ, và kiểm soát mọi người là hết sức phản tác dụng. Steve Jobs đã từng nói: “Thật là vô lý khi ta tuyển người thông minh và bảo những người thông minh ấy cần phải làm những gì; ta thuê người thông minh để họ nói ta biết doanh nghiệp này cần phải làm những gì.”

Thời kỳ “hậu quản lý” chỉ mới bắt đầu. Tốc độ phát triển công nghệ chóng mặt sẽ là thứ giúp “phá hủy” cấu trúc vận hành cũ.

Trong xã hội tiền công nghiệp, thuê những người thông minh để chỉ doanh nghiệp những điểm cần làm cũng không đem lại hiệu quả kinh tế kì vọng. Và thật ra, tình huống tốt nhất cũng có thể làm bạn “cười ra nước mắt”. Hiện tại vẫn chưa có bằng chứng để khẳng định tăng trưởng dân số đi liền với tăng trưởng kinh tế tại một thời điểm.

Trong khi phân công lao động là đặc điểm của thời đại công nghiệp. Việc này ngày càng trở nên khó khăn để phân tích và phân bổ công việc văn phòng dưới dạng các nhiệm vụ cụ thể. Bất kể chúng ta mô tả hiện tại như thế nào, đây có thể là kỷ nguyên số, thời đại Cách mạng công nghiệp lần thứ tư, hay “thời đại của máy móc lần thứ hai”, những công việc đòi hỏi sự giám sát lúc này đang được khoán ngoài/giao cho cho robot và thuật toán thực hiện. Mặt khác, các công việc phi tiêu chuẩn, sáng tạo, thí nghiệm bản chất vốn không phải sinh ra để kiểm soát.

Sự thay đổi cơ bản thứ hai mà chúng ta có thể thấy là việc xây dựng chiến lược và triển khai nó là không còn khả thi nữa. Những gì đã từng được xem là “lộn xộn” – bây giờ được xem là linh hoạt – để thích ứng với môi trường thay đổi nhanh chóng. Chiến lược, như chúng ta biết, đã chết. Đối phó với bất định là một thách thức, và cũng là cơ hội tốt nhất. Nếu doanh nghiệp của bạn không đem lại một thay đổi nào cả cho môi trường kinh doanh, thì đó là một tín hiệu rõ, doanh nghiệp của bạn sẽ sớm bị tác động.

The bottom line is that the hierarchical management mode is no longer suited for the challenges of the modern economy. Every pillar of a traditional organization is now in flux, as was brilliantly conceptualized by Tanmay Vora.

Điểm mấu chốt ở đây là hệ thống quản lý phân cấp không còn phù hợp với các thách thức của nền kinh tế hiện đại. Từng trụ cột của cơ cấu tổ chức truyền thống dần tan chảy, một từ tuyệt vời được Tanmay Vora dùng.

Hiện trạng mà chúng ta thấy ngày hôm nay một phần là do chính giới hạn của từ điển kinh doanh: Lãnh đạo thì lãnh đạo (directors direct), giám đốc thì quản lý (managers manage),… Nhưng thật ra, những hoạt động trên tạo ra nhiều giá trị hơn chúng đã từng tạo. Những từ ngữ này giới hạn sự cải tiến và sáng tạo bằng các trật tự thực hiện và quy cũ áp dụng.

Nhận thức ngữ cảnh, tầm nhìn ngoại vi, tư duy thiết kếcách tiếp cận đa ngành – là các thuật ngữ có xu hướng ngày càng phổ biến trong văn phòng hiện đại. Và đúng như vậy, một tổ chức hoạt động dựa trên dự án và không có chức danh rõ ràng – nơi mà một thành viên nhóm ngày hôm qua có thể là trưởng nhóm hôm nay – nó có thể mang đến sự linh hoạt và nhanh nhẹn mà các doanh nghiệp mong muốn.

“Context Curator” là thuật ngữ tôi muốn đưa vào từ điển kinh doanh. Để lãnh đạo một dự án không phải là phân công nhiệm vụ và theo dõi hiệu suất, và đó nên là trao quyền, để xác định bối cảnh rộng hơn, và xây dựng các liên kết cơ hữu giữa công việc của nhóm này với các nhóm khác. Như trong ví dụ ở Netflix, việc cố gắng có được nhiều tài năng hơn chỉ là một nửa trong trận chiến. Quản trị phải hướng đến việc tạo cho nhân viên một môi trường làm việc tuyệt vời, chứ không phải cố gắng kiểm soát họ. Đó chính là chìa khóa để giải phóng hết tiềm năng của họ.

Theo weforum.org, bạn có thể tham khảo bài viết gốc TẠI ĐÂY